PDA

View Full Version : Câu chuyện hay hàng tuần



Hải Âu Biển
08-10-10, 10:07
Hàng tuần HAB nhận được 1 câu chuyện từ Power UP Group, HAB sẽ post vào đây để chia sẻ với mọi người đến khi nào nghỉ làm không còn nhận được mail nữa :D

===============

E-newsletter Tư duy lãnh đạo của Power UP Group nhằm giúp cho các nhà quản lý và lãnh đạo thành công trong nhiệm vụ quan trọng nhất của mình: dẫn dắt những người khác đến thành công. Những bài viết nhẹ nhàng, thú vị nhưng sâu sắc của các chuyên gia sẽ gợi mở và kích thích tư duy, từ đó sự thông tuệ và sáng suốt sẽ bừng nở trong trí não người đọc. Xin mời quí vị đón đọc vào mỗi thứ Năm hàng tuần.

SẴN SÀNG ĐÓN NHẬN RỦI RO

Ngoài khơi lộng gió chính là nơi dành cho những cánh buồm chứ không phải là chốn hải cảng bình yên. Nhưng đâu đó ngoài khơi xa, lênh đênh trên những con sóng, ngọn gió giữa biển trời mênh mông, rủi ro và hiểm nguy luôn rình rập. Nhà lãnh đạo thừa biết điều đó. Mặc kệ, họ vẫn ra khơi!
Nhà lãnh đạo biết rằng, chỉ lảng vảng trong bờ chẳng khi nào bắt được cá lớn. Hành trình chinh phục đại dương chỉ dành cho những thủy thủ can trường, mạnh mẽ dong buồm thẳng tiến ra xa. Sóng gió phong ba chỉ làm cho tay lái họ thêm vững chắc, trái tim họ thêm kiên cường và quyết tâm của họ thêm sắt đá.
Những con đường dẫn đến kết quả thành công luôn có đầy trở lực. Sẽ có những lúc kế hoạch thất bại, tài chính tiêu tan, thị trường biến đổi, đối tác bỏ đi… Hàng loạt những trắc trở phủ đường ngăn lối; hướng nhìn về tương lai dày đặc những sương mù, mây đen; mỗi bước tiến lên khó khăn như thể đang chèo ngược dòng nước. Tuy nhiên, nhà lãnh đạo tài giỏi luôn học cách để sống sót giữa ba đào biển khơi. Họ nuôi dưỡng ý chí, nung nấu niềm tin, phác thảo chiến lược mới và luôn xóa được cám dỗ buông tay, bỏ cuộc.
Nhà lãnh đạo thấu hiểu những rủi ro để luôn sẵn sàng đón nhận nó. Họ biết rằng cuộc sống không phải là một trò chơi chỉ mang lại thắng lợi, nhưng họ sẵn sàng đi tiên phong. Họ thuyết phục đội ngũ hãy tiến lên giành chiến thắng trong mọi cuộc chiến bất kể quân số của kẻ thù đông đảo đến mấy. Nhà lãnh đạo sẵn sàng trả giá để đổi lấy những thành quả mà họ có thể đạt được. Họ luôn có cảm hứng với triển vọng thành công và không để nỗi sợ thất bại níu chân. Họ là những nhà thám hiểm và khai phá, là người mở đường để không bao giờ phải neo đậu con tàu của mình trong những hải cảng cho đến khi mục ruỗng.


Suy ngẫm

Người dẫn đường chưa hẳn là người biết đường, nhưng họ luôn có cách để tìm ra con đường.

Diễn giả Quách Tuấn Khanh quachtuankhanh.net

============

Hải Âu Biển
09-10-10, 10:01
Các bạn đã xem đoạn biểu diễn này chưa?! HAB đã xúc động khi xem nó. Thật khâm phục ý chí của chàng trai mất 1 chân và cô gái mất 1 tay này

Thế mới biết thất bại của ta hôm nay sao bằng nỗi đau của người ta ngày hôm qua. Cố gắng lên bạn nhé !!!


http://210.245.86.165/MediaStore/Video/2010/09/04/858585(1).flv?start=0

Hải Âu Biển
14-10-10, 09:57
Câu chuyện vừa nhận được hôm nay

KHUẤY ĐỘNG LÊN


Một hôm nào đó, nếu bạn cảm thấy cuộc sống mình quá bình lặng, tẻ nhạt, buồn chán, hãy dừng lại và làm cho đời mình trở nên sôi động. Đốt lửa lên!
Cuộc sống ngày nay có rất nhiều thứ giúp ta giải trí: từ những trò chơi trên mạng đủ kiểu, đủ loại; các chương trình truyền hình phong phú, đa dạng về nội dung lẫn hình thức; đến các cửa hàng lộng lẫy, bắt mắt tha hồ mua sắm hay chỉ để vào ngắm nghía; rồi nhiều nhà hàng, quán ăn mọc lên hàng ngày với hàng tá món mới, lạ; cả những môn thể thao hay những thú sưu tầm tem, đồ cổ; những câu lạc bộ tụ hội những người cùng sở thích… Bất chấp tất cả, rồi cũng có ngày chúng ta rơi vào trạng thái não nề, chán nản và thấy đời sao quá buồn tẻ.
Sự thật là cho dù chúng ta có lạc bước vào thế giới toàn những điều mới lạ thì ta vẫn tiếp cận nó với cách cũ. Nếu nếp nghĩ của ta không có gì mới thì chẳng điều gì bên ngoài đủ mới, đủ lạ để giữ mãi ta trong những cảm xúc vui tươi, hân hoan, thích thú. Thế nên, cuộc sống rồi cũng sẽ trở nên chán chường bởi suy nghĩ của ta không thoát ra khỏi những đường xưa, lối cũ.
Cách duy nhất để khuấy động cuộc sống là hãy làm những việc trái thói quen thường ngày bạn vẫn sống. Bạn có xem cùng một chương trình truyền hình ngày này qua tháng nọ? Đọc cùng một loại sách quanh năm suốt tháng? Hay chỉ bàn luận với nhau hoài về một số đề tài mọi người trong nhóm cùng quan tâm? Hãy thử những điều mới mẻ! Đừng lái xe đi cùng một tuyến đường đến nơi làm việc mỗi ngày, thỉnh thoảng hãy đổi lộ trình. Đừng đọc một loại tạp chí quanh năm suốt tháng, hãy thử xem một tờ báo bạn chưa bao giờ đọc. Nói hoài về một vài đề tài quen thuộc, sao không thử đề cập đến một vấn đề mà nhóm bạn của mình ít quan tâm? Thay vì thức dậy bật ti vi lên xem tin tức buổi sáng, thử nhắm mắt lại nghe một bản nhạc lên tinh thần xem sao. Ngay cả việc thỉnh thoảng thay đổi dung mạo, kiểu tóc, quần áo cũng khiến bạn khuấy động cuộc sống của chính mình.
Đừng để người khác lúc nào cũng có thể đoán trước bạn sẽ mặc đồ gì, để kiểu tóc gì, ăn gì, uống gì, đọc gì, nói gì… Hãy luôn làm cho cuộc sống của mình mang tinh thần mới lạ. Hãy biết thưởng thức nhiều hơn nữa những điều thú vị của cuộc sống trong hình hài những điều quen thuộc. Chính cách nghĩ mới, cách nhìn mới và cách làm mới sẽ giúp bạn nhìn thấy được những điều kỳ diệu, mới mẻ và thú vị khôn lường của cuộc sống. Như thế, chẳng khi nào đời bạn ngừng vui.


Diễn giả Quách Tuấn Khanh quachtuankhanh.net

Tỉnh ngủ đi
Thế giới thật sự mà bạn đang sống chính là những niềm tin, quan niệm, nếp nghĩ đang chiếm lĩnh trí não của bạn.

Hải Âu Biển
14-10-10, 10:08
Câu chuyện ngày 30 Sep 2010


TẦM NHÌN XA BAO NHIÊU CÂY SỐ?

Trong một bản tin dự báo thời tiết, tầm nhìn xa nói lên mức độ trời quang mây tạnh, còn với một nhà lãnh đạo, tầm nhìn xa dự đoán khả năng thắng lợi của tổ chức mà họ dẫn đường. Một tay cờ giỏi luôn tính trước năm, sáu nước đi và tiên liệu cả những nước đi của đối phương. Nhà lãnh đạo giỏi cũng vậy, một tương lai thành công của tổ chức không quá xa lạ và ngạc nhiên đối với nhà lãnh đạo vì họ đã mơ giấc mơ đó, họ đã gieo trồng hi vọng đó và họ đã thấy kết quả tương lai từ trước.
Tầm nhìn của nhà lãnh đạo luôn gặp phải những thách thức vì bức tranh tương lai họ vẽ ra không ai thấu đạt ngoài họ để tin tưởng tuyệt đối mà bước theo. Tầm nhìn càng xa thì càng khó có được lòng tin và sự chia sẻ của những người xung quanh. Tuy nhiên, với họ đó không phải là trở ngại vì những điều này cũng không nằm ngoài tiên liệu, và quan trọng hơn là họ đã có giải pháp.
Nhà lãnh đạo xuất sắc không bao giờ để cho nỗi sợ lèo lái, nhưng luôn để niềm hi vọng và hoài bão dẫn dắt. Chẳng phải họ không bao giờ thất bại, song họ không ngã gục trong đám tro tàn, hay rối lòng với những thất vọng tan tành. Họ chỉ tập trung và bận tâm xem họ có thể làm được gì tiếp theo.
Nhà lãnh đạo giỏi không bao giờ bằng lòng với những thắng lợi trước mắt vì họ biết rằng chặng đường đến đích lớn còn dài. Sau mỗi một dự án hoàn thành, sau mỗi chiến thắng gặt hái, nhà lãnh đạo vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Khi chinh phục một đỉnh cao, họ lại tìm đỉnh cao khác để trèo lên. Gian nan và thử thách trở thành lò xo đẩy bật sức mạnh của nhà lãnh đạo bởi vì bên trong họ hoài bão đã được hình thành.


Suy ngẫm

Kích cỡ tư duy của nhà lãnh đạo quyết định qui mô của doanh nghiệp mà họ đang lèo lái.

Diễn giả Quách Tuấn Khanh quachtuankhanh.net

Hải Âu Biển
18-10-10, 18:07
BÍ QUYẾT TRUYỀN CẢM HỨNG

Có ba cách để tạo động lực cho con người, đó là tạo cảm giác tội lỗi, xu nịnh và truyền cảm hứng. Rất nhiều người trong chúng ta bị mắc kẹt ở cái bẫy đầu tiên: cảm giác tội lỗi. Những trói buộc nhẹ nhàng kiểu như: “Nhưng chúng tôi thực sự cần anh”, “Mọi người đang giúp anh mà”, “Anh còn nợ chúng tôi nhé”... làm cho ai nấy khó lòng chối từ, nhưng lời đồng ý trong những trường hợp như vậy chẳng mặn mà gì. Ai cũng thừa biết rằng, khi làm bất cứ việc gì trong tâm thế mang nợ, phải lấp đầy hoặc đền bù cho cảm giác tội lỗi thì chẳng có chút thú vị nào. Hợp tác dựa trên sự cưỡng ép có thể thúc đẩy hành động nhưng chắc chắn không tạo ra kết quả như mong muốn. Rất nhiều khi chính chúng ta cũng đưa người khác vào những tình thế như vậy khi cần sự cộng tác của họ.
Chẳng riêng gì xu nịnh, ngay cả việc khen ngợi cũng có thể trở thành một yếu tố tạo động lực tiêu cực. “Anh sẽ được cấp trên ghi nhận”, “Mọi người khen anh làm việc này rất tốt”, “Anh sẽ tăng uy tín sau việc này”… Những lời này đôi khi mang tính giả tạo, chẳng những không tạo được một động lực chân chính, lại đưa người được khen, được nịnh đến những thói quen không tốt là khi làm việc gì cũng chỉ hướng đến sự ghi nhận của người khác dành cho mình.
Nhà lãnh đạo đích thực hiểu được tầm quan trọng của việc củng cố tinh thần đội ngũ bằng sự công nhận chân thành, nên họ không bao giờ trao tặng những bó hoa giả. Họ truyền cảm hứng cho những người theo họ, rằng: “Tôi có một ước mơ!... Hãy nghĩ đến những gì mà chúng ta có thể cùng nhau đạt được… Hãy đóng góp để chúng ta cùng tạo nên kỳ tích”... Với nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ và bằng chính những hành động chân thành, những nhà lãnh đạo tài giỏi luôn truyền lòng tin và tạo cảm hứng cho người khác để giúp họ đạt được những thành tựu mà họ chưa bao giờ chạm đến.


Suy ngẫm

Cuộc sống phải là một niềm vui lớn và công việc cũng vậy. Con người chỉ cống hiến và hết mình khi họ thực tâm mong muốn. Hãy biến công việc thành niềm vui, ngày hội và mang lại cho công việc ý nghĩa lớn lao.

Diễn giả Quách Tuấn Khanh quachtuankhanh.net

Hải Âu Biển
16-11-10, 11:34
HẠNH PHÚC ĐÂU QUÁ KHÓ TÌM

Bạn có thể học hằng hà sa số kiến thức ở nhà trường. Bạn có thể kiếm cho mình hàng loạt bằng cấp về học thuật, chuyên môn và những kỹ năng khác nhau. Bạn có thể cập nhật không ngừng những thông tin, sự kiện mới xảy ra hằng ngày trên thế giới… Nhưng những điều đó đôi khi là vật chướng ngại ngăn bạn chạm đến hạnh phúc trong đời.
Có những điều bạn không nhất thiết phải trải qua trường lớp để học và để được chứng nhận lại có sức mạnh quyết định hạnh phúc. Có những điều chẳng phải là phát minh hay khám phá gì mới mẻ, cao xa nhưng lại cần khắc cốt ghi tâm hơn việc dành tâm trí cho những thông tin biến đổi xoành xoạch ngoài kia. Đó là những qui luật tồn tại âm thầm qua nhiều thế kỷ trong đời sống của nhân loại, rất gần gũi và rất đỗi dễ hiểu nhưng không nhiều người đem ra thực hành trong đời sống để cảm nếm hạnh phúc.

Là:

Sống trọn vẹn mỗi ngày Tử tế với mọi người Có trách nhiệm với gia đình Biết tin cậy, quảng đại và rộng rãi Không nuôi dưỡng hận thù, giận dữ Tích cực và lạc quan Trung thành với ước mơ đời mình Không qui phục nỗi sợ Làm việc chăm chỉ, suy nghĩ khôn ngoan Luôn hướng đến sự xuất sắc ...
Đó là những nguyên lý sống, là cội nguồn mang lại hạnh phúc mà ông bà tổ tiên ta từ thời xa xưa đã hiểu rất rõ. Nhiều người trong số họ sống ở những vùng nông thôn nghèo khó, ít học, nhưng họ vẫn nắm được những lẽ thường này. Ngày nay, chúng ta mải miết đi tìm kiến thức, ưa chuộng bằng cấp, say mê khám phá thế giới, tìm hiểu vũ trụ mà quên mất đâu là những điều cơ bản mang lại hạnh phúc trong đời. Thời nay đâu còn hiếm những người học hành đến nơi đến chốn, có học hàm, học vị rất cao. Nhiều thành tựu do con người tạo ra rất đáng tôn vinh. Tuy nhiên hầu hết nhân loại ngày nay vẫn đang rên xiết bởi những khổ đau và bất hạnh trong đời sống. Do đâu? Đáp án cho câu hỏi này không còn là một ẩn số nữa, mà là một lời kêu gọi mỗi một người hãy không ngừng vun đắp và triển nở nơi mình những giá trị cốt lõi của hạnh phúc.

Tỉnh ngủ đi

Học chi cho cao xa, làm chi cho vàng ròng bạc nén nếu chỉ đơn giản một niềm vui trong đời ta cũng không biết tìm kiếm, giữ gìn.

Hải Âu Biển
16-11-10, 11:41
CHÍ ÍT CŨNG PHẢI MUA MỘT TẤM VÉ SỐ CHỨ

Một người đàn ông vô cùng tuyệt vọng sau khi công việc kinh doanh của mình sụp đổ. Bao nhiêu vốn liếng cùng các mối quan hệ làm ăn đều tan theo mây khói. Ông ta chẳng còn đâu để bám vào ngoài chút hi vọng về một vận may trời cho. Người đàn ông đau khổ thành tâm cầu nguyện đêm ngày, ông thảm thiết van xin: “Lạy Trời, xin Ngài hãy giúp con. Cách duy nhất để con có thể khôi phục lại sự nghiệp của mình là hãy cho con trúng số độc đắc…”. Cùng một lời cầu nguyện ấy vang lên liên tục, ngày này qua ngày nọ: “…Tất cả những gì con cần là trúng số độc đắc, chỉ một lần thôi, một lần duy nhất thôi, xin Ngài!”. Sau bao nhiêu nỗ lực cầu nguyện, một hôm, ông nghe có giọng văng vẳng bên tai, cũng khổ đau, thảm thiết: “Lạy hồn, con có cho ta nghỉ ngơi không vậy? Ta biết phải làm gì đây? Cách nào để giúp được con? Chí ít thì con cũng phải đi mua lấy một tấm vé số chứ!”
Cuộc đời là nơi mà những ý định, mong muốn và ước mơ của con người hiển lộ thành những kết quả thực tế, nhưng mọi thứ chỉ có thể xảy ra khi có những hành động tích cực từ chúng ta. Nhiều người cứ thụ động ngồi mơ mộng đợi chờ cuộc sống trôi xuôi theo ý họ muốn rồi than thân trách phận rằng sao đời bạc bẽo, trái ngang. Trong khi đó, những người hành động thì luôn chịu trách nhiệm về đời mình, quyết định làm điều họ muốn, không ngại theo đuổi những khát khao, và họ thường nhận được những kết quả như ý.
Không phải lúc nào con tàu cũng cập bờ hay chờ sẵn nơi bến để đón bạn lên, đôi khi bạn phải bơi ra khơi để đến được với nó. Một nguyên tắc của thành công là thành công chỉ đến với những ai chủ động hướng về phía nó chứ không dành cho những người ngồi yên chờ đợi, thành công cũng chỉ đến với những người đoán trước cuộc chơi để luôn ở thế tấn công thay vì yên phận phòng thủ. Và điều thú vị là khi bạn bắt đầu hành động một cách quyết đoán thì các trở ngại bỗng chốc lùi xa và may mắn lại ưu ái lại mỉm cười với bạn.

Tỉnh ngủ đi

Không phải cứ hành động là được, mà hãy hành động một cách khôn ngoan, nhiệt huyết với tâm thế của người chiến thắng.

live to love.shop
16-11-10, 14:35
Em có 1 câu chuyện về cho và nhận, muốn gửi đến mọi người

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

GấuChip
16-11-10, 17:11
Gởi mọi người bài viết mới sưu tầm

Lòng người là giấy

'Lòng người ta là giấy, chứ không phải vàng đá'.
Khoanhkhacxuongrong
(Vivian sưu tầm)

Là giấy nhưng sao người ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?
Tôi muốn được kể một câu chuyện:
Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.
Ngán thay, trước khi chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ bảy bảy bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.
Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ ba ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.
Được bảy ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.
Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.
Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện "vợ thầy Trang Chu" lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là "lòng dạ đàn bà".

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi "hoàn thành kế hoạch" (hai con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên "tích cực cố gắng" mà mãi không thấy "kết quả". Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ hăng hái "phụ giúp" vợ mình.
Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những "nỗ lực cố gắng" của hai vợ chồng đã có "kết quả tốt đẹp", cô đã có thai ba tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi "kiểm định lại". Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.
Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và "thử lòng" người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng, và rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng "trước sau như một".
Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy. Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy...
Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.

Hải Âu Biển
22-11-10, 19:32
HỌC TẬP


Việc học tập của nhà lãnh đạo không bao giờ chấm dứt bằng một lễ tốt nghiệp mà kéo dài suốt cuộc đời họ. Những nhà lãnh đạo giỏi luôn tìm kiếm cơ hội để lấp đầy những lỗ hổng trong hiểu biết của mình. Họ trau dồi kiến thức, nâng cao kỹ năng, kiếm tìm ý tưởng liên tục. Họ học tập không ngừng.
Họ khao khát tri thức nên họ không ngừng đọc, liên tục hỏi và chăm chú lắng nghe. Họ nghiên cứu vấn đề, quan sát xung quanh và dành thời gian suy nghĩ nghiêm túc. Họ làm như vậy vì họ ý thức rất rõ: trí tuệ là công cụ lãnh đạo hiệu quả nhất, nên họ cần phải mài bén nó thường xuyên.
Sai lầm lớn nhất trong nhận thức của một số nhà lãnh đạo là: Khi tôi ở trên đỉnh cao ắt tôi hiểu biết nhiều hơn thiên hạ, và nếu tôi còn học hỏi thêm điều gì tức là tôi thua kém mọi người. Như thế, chính thành công của họ đã ngay lập tức đẩy họ khỏi đỉnh cao và mãi mãi không thể vươn lên cao thêm nữa. Những nhà lãnh đạo đại tài lại rèn luyện cho mình kỹ năng của một nhà vô địch Olympic: không ngừng phá vỡ những kỷ lục của chính mình. Ngay cả ở những kỹ năng mạnh nhất, hay kiến thức trong lĩnh vực chuyên môn của mình, họ cũng hiểu rằng chưa bao giờ họ đạt mức hoàn thiện nên họ vẫn không ngừng học hỏi. Họ liên tục tìm kiếm lời khuyên từ những người khôn ngoan, từ những nhà tư vấn dày dạn kinh nghiệm. Những người này sẽ giúp phát hiện những điều còn thiếu sót hay những điểm cần được lưu ý nơi họ và đưa ra những hướng dẫn để họ rèn luyện và cải thiện. Họ khiêm nhường học hỏi.
Vì vậy, việc học tập chính là điểm phân biệt giữa một nhà lãnh đạo hạng xoàng và một nhà lãnh đạo vĩ đại. Họ vĩ đại vì họ luôn muốn vươn lên vĩ đại, điều này thể hiện qua việc họ cải thiện bản thân không ngừng.

Suy ngẫm

Chấm dứt việc học đồng nghĩa với việc bạn không còn sống nữa vì bạn không thể phát triển hơn. Để học hỏi nhiều nhất, bạn cần phải lắng nghe không phán xét, biết đón nhận và tôn trọng mọi người.

Hải Âu Biển
24-11-10, 09:31
TỪ QUAN TRỌNG NHẤT ĐỂ ĐẠT THÀNH CÔNG THÀNH CÔNG ĐỈNH CAO

Hầu hết những nhà vô địch thể thao, những nghệ sĩ tài danh, những người thành đạt khi được hỏi đâu là bí quyết của thành công, họ đều trả lời bằng công thức: đam mê cùng rèn luyện. Một số người lập luận rằng, đam mê là điều quan trọng nhất vì khi có đam mê chúng ta mới dành thời gian rèn luyện, mới dám lăn mình và xả thân vào điều ta khao khát. Nhưng theo tôi, chính việc nỗ lực rèn luyện, dám đối mặt và vượt qua mọi khó khăn để sống với điều mình mong muốn mới là thước đo của lòng đam mê đích thực.
Đôi khi chúng ta không đủ tỉnh trí để phân biệt đâu là thích, đâu là đam mê. Không ít những người trẻ khi nhìn thấy hào quang của ca sĩ trên sân khấu, của nghệ sĩ trên sàn diễn hay của các ngôi sao trên màn bạc đã vội tuyên bố: tôi đam mê làm nghệ sĩ. Hoặc trong nghề nghiệp của tôi, cũng có khá nhiều bạn trẻ chỉ nhìn thấy sự ngưỡng mộ của khán giả dành cho tôi rồi tuyên bố: tôi đam mê diễn thuyết mà không biết rằng đằng sau đó là cả một quá trình rèn luyện và mài dũa không ngừng. Đôi khi những phần thưởng mà nghề nghiệp mang lại như tiền bạc, địa vị, sự ngưỡng mộ, sự tôn trọng cũng dễ khiến ta lầm tưởng là ta đam mê công việc đó. Kỳ thực, chỉ khi bạn sẵn sàng rèn luyện bất kể nắng mưa gió bão, bất kể nhọc nhằn, bất kể thành công chưa đến, khi đó bạn mới thật sự có đam mê vì bạn hết lòng khao khát đạt được thành quả cuối cùng.
Những người thành công trong mọi lĩnh vực đều ý thức sự cần thiết của việc rèn luyện. Họ không bao giờ phàn nàn, không bao giờ tự mãn, không bao giờ ngừng vươn lên. Họ luôn mài bén kỹ năng, đặt ra những mục tiêu ngày càng cao hơn, và miệt mài rèn luyện từ ngày này qua ngày khác. Chính lòng đam mê không cho phép họ hài lòng với những chuẩn mực thấp trong lĩnh vực mà họ theo đuổi. Vậy phải chăng đam mê là mồi lửa và rèn luyện chính là nhiên liệu thắp sáng thành công!

Tỉnh ngủ đi

Nhiều lúc bạn phải tỉnh táo để nhận ra: bạn đang đam mê những phần thưởng do công việc mang lại hay bạn thật sự đam mê chính công việc.

Hải Âu Biển
25-11-10, 17:04
BÍ QUYẾT TRUYỀN THÔNG CHO LÃNH ĐẠO

Với vị trí của nhà lãnh đạo, việc bạn có ý tưởng tốt mà không thể nói cho mọi người thấu hiểu cũng đồng nghĩa với việc bạn không có ý tưởng. Giống như việc trao tặng một món quà, chẳng phải món quà đó sẽ giá trị hơn khi bạn đặt nó vào trong một chiếc hộp hay chiếc túi thật xinh, và nó sẽ trở thành vô giá khi bạn trao tặng bằng cả tấm lòng của mình? Người lãnh đạo khi truyền thông cũng phải biết chọn lọc những suy nghĩ quí báu, gói ghém nó lại bằng các ngôn từ sắc sảo, tinh tế và mang tặng nó với cả tấm lòng cho những đồng sự và nhân viên của mình.
Truyền thông là một kỹ năng hoàn toàn có thể rèn luyện được và là kỹ năng bắt buộc đối với nhà lãnh đạo. Ở cương vị của một nhà lãnh đạo, công việc chính của họ là giúp cho đội ngũ của mình phát huy hết tiềm năng. Vũ khí quan trọng nhất của nhà lãnh đạo ắt hẳn là những tư tưởng và lời nói làm rung động lòng người. Đầu tiên, ý tưởng của nhà lãnh đạo phải sắc bén và liên quan trực tiếp đến người nghe. Tiếp theo, họ dùng ngôn ngữ như một nghệ thuật tô vẽ cho ý tưởng của mình. Họ thiện nghệ trong việc sử dụng các dấu chấm câu, ngừng nghỉ đúng lúc và dứt khoát; họ dùng danh từ, động từ đúng chỗ; họ sắc sảo trong việc sử dụng tính từ và trạng từ để thổi cảm xúc vào lời nói. Họ không quá màu mè trong lời ăn tiếng nói, nhưng lập luận chặt chẽ và truyền thông điệp rõ ràng, mạch lạc đến người nghe; thỉnh thoảng họ điểm xuyết nhẹ bằng những minh họa sống động và những câu chuyện hóm hỉnh.
Những bậc thầy về truyền thông luôn tập trung vào mục tiêu. Họ hiểu rằng, quá trình truyền thông chưa chấm dứt cho đến khi người nghe hiểu và làm theo những gì họ muốn. Khi nhà lãnh đạo đại tài cất tiếng, mọi người sẽ tin tưởng lắng nghe vì biết rằng đó chính là những điều tâm huyết được chắt tinh từ nhà lãnh đạo của họ. Và họ sẽ làm theo!

Suy ngẫm

Mỗi khi nhà lãnh đạo cất lời, toàn bộ nhân cách, năng lực tư duy và trình độ của nhà lãnh đạo biểu hiện ra ngoài.

live to love.shop
26-11-10, 08:43
Tôi đã từng xem một buổi thi đấu Olympics đáng nhớ nhất - mà không phải là một huy chương vàng, hay một kỷ lục thế giới bị phá vỡ, mà là một khung cảnh của sự can đảm và quyết tâm.


Hôm đó là thi môn bơi và bắt đầu chỉ với 3 vận động viên. Vì lý do nào đó, 2 người không bắt đầu đúng cách, và bị loại. Tức là chỉ còn lại một người thi đấu. Như thế thật là khó khăn, vì chẳng biết thi với ai, dù tất nhiên, điều quan trọng là cái đồng hồ tính giờ đang chạy.
Vận động viên còn lại vẫn lao xuống bể và tôi thấy ngay là có điều gì đó bất thường. Tôi không phải là một chuyên gia về bơi lội nhưng tôi biết cú nhảy nào là tốt - và cú nhảy của vận động viên vừa rồi là rất kém chất lượng. Khi anh ta nổi lại lên mặt nước, mọi người đều thấy rất rõ ràng là anh ta chẳng có hy vọng gì đạt huy chương - tay anh ta đập loạn xạ theo kiểu tự do hết sức. Đám đông khán giả bắt đầu cười và huýt sáo. Rõ ràng đây không phải là một vận động viên mà họ kỳ vọng được xem.
Đám đông ngày càng cười to, còn anh chàng tội nghiệp thì rõ ràng đang vật lộn ở bể bơi. Cuối cùng, anh ta bơi hết một chiều bể và bắt đầu bơi vòng ngược lại. Trông rất tội nghiệp. Anh ta cuống lên và nhìn rõ ràng là đã mệt đứt hơi. Nhưng ngay lúc đó, khán giả bắt đầu thay đổi.
Họ không còn cười nữa, mà bắt đầu vỗ tay. Một số đứng lên và kêu rất to: "Cố lên, anh sẽ làm được đấy!", hoặc "Cứ tiếp tục đi". Tất nhiên, anh ta vẫn tiếp tục.


Một phút nữa trôi qua và anh chàng vận động viên cũng kết thúc được cuộc đua một mình. Khán giả ồ lên vỗ tay. Mặc dù anh lập kỷ lục là một trong những người bơi... chậm nhất trong lịch sử Olympic, nhưng rõ ràng, anh ta đã đặt cả trái tim mình vào cuộc đua, và lẽ ra xứng đáng được huy chương vàng hơn ai hết.
Nếu như bạn còn biết thêm một thực tế nữa: chỉ một năm trước đây, anh ta còn là một người chưa bao giờ biết bơi, chứ đừng nói là đi thi. Đất nước của anh ta được mời tới dự Olympic Sydney chỉ như một vấn đề thủ tục lịch sự.
Nếu bạn từng nhìn thấy những vận động viên tháo huy chương bạc của mình và tỏ ra mình phải xứng đáng được huy chương vàng; hoặc những vận động viên rất kiêu ngạo trước khán giả, bạn sẽ thấy được xem một vận động viên kém-tiêu-chuẩn như thế này là một niềm vui.
Một vận động viên đã dùng hết tất cả những gì mình có - biết rằng mình không có cơ hội dành huy chương, nhưng vẫn thi đấu vì tinh thần thể thao.

*Vận động viên nói đến trong bài là Eric Moussambini, từ đất nước châu Phi bé nhỏ Guinea Xích Đạo. Anh chỉ mới tập bơi vào tháng 1 và luyện tập trong các bể bơi ở mấy khách sạn gần nhà, rồi đến mùa hè năm 2000, anh tham gia Olympic. Một phóng viên đã viết: "Khán giả nín thở, hy vọng anh ta đừng chết đuối, để rồi tặng anh một tràng vỗ tay vang dội. Một truyền thuyết được sinh ra. Anh đã trở thành ngôi sao của kỳ Olympic"

Tôi đã từng xem một buổi thi đấu Olympics đáng nhớ nhất - mà không phải là một huy chương vàng, hay một kỷ lục thế giới bị phá vỡ, mà là một khung cảnh của sự can đảm và quyết tâm.


Hôm đó là thi môn bơi và bắt đầu chỉ với 3 vận động viên. Vì lý do nào đó, 2 người không bắt đầu đúng cách, và bị loại. Tức là chỉ còn lại một người thi đấu. Như thế thật là khó khăn, vì chẳng biết thi với ai, dù tất nhiên, điều quan trọng là cái đồng hồ tính giờ đang chạy.
Vận động viên còn lại vẫn lao xuống bể và tôi thấy ngay là có điều gì đó bất thường. Tôi không phải là một chuyên gia về bơi lội nhưng tôi biết cú nhảy nào là tốt - và cú nhảy của vận động viên vừa rồi là rất kém chất lượng. Khi anh ta nổi lại lên mặt nước, mọi người đều thấy rất rõ ràng là anh ta chẳng có hy vọng gì đạt huy chương - tay anh ta đập loạn xạ theo kiểu tự do hết sức. Đám đông khán giả bắt đầu cười và huýt sáo. Rõ ràng đây không phải là một vận động viên mà họ kỳ vọng được xem.
Đám đông ngày càng cười to, còn anh chàng tội nghiệp thì rõ ràng đang vật lộn ở bể bơi. Cuối cùng, anh ta bơi hết một chiều bể và bắt đầu bơi vòng ngược lại. Trông rất tội nghiệp. Anh ta cuống lên và nhìn rõ ràng là đã mệt đứt hơi. Nhưng ngay lúc đó, khán giả bắt đầu thay đổi.
Họ không còn cười nữa, mà bắt đầu vỗ tay. Một số đứng lên và kêu rất to: "Cố lên, anh sẽ làm được đấy!", hoặc "Cứ tiếp tục đi". Tất nhiên, anh ta vẫn tiếp tục.


Một phút nữa trôi qua và anh chàng vận động viên cũng kết thúc được cuộc đua một mình. Khán giả ồ lên vỗ tay. Mặc dù anh lập kỷ lục là một trong những người bơi... chậm nhất trong lịch sử Olympic, nhưng rõ ràng, anh ta đã đặt cả trái tim mình vào cuộc đua, và lẽ ra xứng đáng được huy chương vàng hơn ai hết.
Nếu như bạn còn biết thêm một thực tế nữa: chỉ một năm trước đây, anh ta còn là một người chưa bao giờ biết bơi, chứ đừng nói là đi thi. Đất nước của anh ta được mời tới dự Olympic Sydney chỉ như một vấn đề thủ tục lịch sự.
Nếu bạn từng nhìn thấy những vận động viên tháo huy chương bạc của mình và tỏ ra mình phải xứng đáng được huy chương vàng; hoặc những vận động viên rất kiêu ngạo trước khán giả, bạn sẽ thấy được xem một vận động viên kém-tiêu-chuẩn như thế này là một niềm vui.
Một vận động viên đã dùng hết tất cả những gì mình có - biết rằng mình không có cơ hội dành huy chương, nhưng vẫn thi đấu vì tinh thần thể thao.

*Vận động viên nói đến trong bài là Eric Moussambini, từ đất nước châu Phi bé nhỏ Guinea Xích Đạo. Anh chỉ mới tập bơi vào tháng 1 và luyện tập trong các bể bơi ở mấy khách sạn gần nhà, rồi đến mùa hè năm 2000, anh tham gia Olympic. Một phóng viên đã viết: "Khán giả nín thở, hy vọng anh ta đừng chết đuối, để rồi tặng anh một tràng vỗ tay vang dội. Một truyền thuyết được sinh ra. Anh đã trở thành ngôi sao của kỳ Olympic"

Hải Âu Biển
26-11-10, 18:38
NHÀ LÃNH ĐẠO CHÍNH LÀ ĐIÊU KHẮC GIA


Michelangelo - họa sĩ, nhà điêu khắc, kiến trúc sư, nhà thơ và kỹ sư thời kỳ Phục hưng, là tác giả của hai tác phẩm có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử nghệ thuật phương Tây: Chúa sáng tạo ra thế giới trên trần và Sự phán xét cuối cùng trên bức tường bệ án thờ Nhà nguyện Sistine ở Rome. Ông đã từng nói một câu rất nổi tiếng: “Bên trong mỗi khối đá xù xì đều ẩn chứa một kiệt tác điêu khắc”. Thật vậy, để tựu hình những tác phẩm nghệ thuật, nhà điêu khắc tài năng phải là người làm lộ diện kiệt tác từ những khối đá đó bằng tâm hồn, khối óc, cặp mắt, đôi tay của chính mình. Cũng vậy, mỗi nhà lãnh đạo xuất sắc đều phải là một nhà điêu khắc tài năng.
Nhà lãnh đạo phải luôn nhìn thấy nhân viên ở thì tương lai, tức thấy được những tiềm năng còn ẩn giấu thật sâu bên trong và đặt lòng tin cậy. Đừng tuyển nhân viên chỉ dựa trên những kinh nghiệm họ đã trải, những thành tích họ đã đạt được, những kỹ năng họ đang thể hiện…, mà phải nhìn thấy những phẩm chất ẩn tiềm, thậm chí những tài năng mà chính bản thân người nhân viên đó còn chưa nhận biết. Để làm được điều này, nhà lãnh đạo ngoài sự nồng nhiệt với con người, còn phải tỉnh táo trong đánh giá và sâu sắc trong quan sát. Ngoài những công cụ đánh giá năng lực cá nhân, các bài trắc nghiệm, những câu hỏi phỏng vấn, nhà lãnh đạo cũng nên dũng cảm cho nhân viên thử nghiệm ở một số lĩnh vực có thể khơi dậy và làm triển nở những tiềm năng nơi người nhân viên này.
Mọi quả ngọt đều cần thời gian để chín mộng, để một con chim đủ lông đủ cánh cần sự nhẫn nại, và để một nhân viên trở nên xuất sắc cần lòng tin và sự kiên trì từ nhà lãnh đạo. Đây không phải là một phẩm chất có sẵn, cũng không phải là tài năng thiên phú, mà là một kỹ năng cần rèn luyện, nuôi dưỡng và chịu thử thách. Nhà lãnh đạo có thể nhìn lầm người, bố trí sai công việc…, nhưng không bao giờ được mất lòng tin ở con người. Và họ cũng không được quên rằng, mình chính là một điêu khắc gia làm lộ diện những kiệc tác từ những khối đá mà ngay từ đầu tưởng chừng như vô hồn, vô dụng.

Suy ngẫm

Không có nhân viên vô dụng, chỉ có lãnh đạo không biết dùng người.

Hải Âu Biển
30-11-10, 12:09
ĐI NGƯỢC DÒNG

Mỗi buổi sáng, khi mặt trời lên, cũng là lúc hầu hết mọi người hối hả lao ra khỏi nhà, cuống cuồng đi đến những nơi nào đó tạo nên một dòng người cuồn cuộn ngoài đường. Dòng chảy ấy len qua mọi con phố, vào cả những ngóc ngách, hẻm hóc. Ở đâu có đường đi – dù rộng hay hẹp, lớn hay bé – thì ở đó đều có người đi, tất bật và hối hả. Là đến trường, ra chợ, đến nơi làm việc, đưa con đi học, hẹn hò cafe sáng…; mỗi người có một đích đến khác nhau. Và chiều buông cũng thế, ai nấy vội vã trở về nhà hay lại tiếp tục đến một chỗ hẹn khác. Ai cũng có việc phải đi, nơi phải đến, tất cả đều quan trọng với họ.
Nếu bạn lọt vào dòng người đó thì việc quay đầu xe lại là cả một thách thức lớn. Ai cũng nhắm thẳng về đích nên chẳng ai muốn nhường đường, chẳng ai chịu giảm tốc, chẳng ai cần biết người khác muốn đi, về đâu, theo hướng nào. Đã là dòng chảy rồi thì khó lòng cưỡng lại được. Cách nào để đi ngược lại? Chỉ cần dừng lại là ngay lập tức bạn bị xe đằng sau húc vào, và không tránh khỏi những tiếng la mắng cất lên, nếu may mắn hơn bạn sẽ “được” nghe những câu “thúc giục” mạnh mẽ: “Nhanh lên! Đi cho người khác còn đi nữa! (Dĩ nhiên là cứ phải đi thẳng tới!) hay tiếng còi xe inh ỏi. Sẽ không ai cho bạn cái quyền được quay ngược lại. Trong dòng chảy này, dừng lại, tấp vào lề hay sang đường đã là khó, đổi chiều là thứ “xa xỉ” hơn vì ai cũng hối hả với mục đích riêng của mình.
Mỗi ngày như mọi ngày, cuộc sống cuốn người ta đi đến những nơi quen thuộc, làm những việc quen thuộc, nghĩ theo lối quen thuộc, hành xử theo cách quen thuộc... Bạn khó lòng thoát khỏi đám đông, nhất là đám đông đang tạo thành làn sóng cuộn chảy. Sống cuộc đời của chính mình mà không để những tác động của xung quanh làm chệch hướng quả thật không dễ. Thế nên khi bạn quyết định đi theo tiếng gọi của riêng mình và buộc phải đi ngược lại số đông thì nhất định bạn phải sáng suốt và dũng khí. Bạn phải chấp nhận đối mặt với những người sẵn sàng đẩy bạn đến nơi bạn chẳng hề muốn. Có thể có những va chạm, vấp váp và thậm chí đổ vỡ, nhưng đó là điều cần thiết nếu bạn muốn là chính mình. Những lúc đó, hãy lắng nghe mạch chảy của trái tim và suối nguồn của trí tuệ. Hãy luôn là người biết mình đang làm gì và đi về đâu, đừng để dòng người cuốn bạn trôi dạt ra xa đích đến.


Tỉnh ngủ đi


Khi bạn làm theo điều số đông làm, có thật là bạn đang làm ĐÚNG? Khi bạn bị số đông phản đối vì bạn khác họ, có thật là bạn đang làm SAI?

live to love.shop
11-12-10, 10:45
Có thể bạn sẽ ngất xỉu khi nhìn thấy cảnh một phụ nữ sinh nở - trần trụi và đau đớn. Nhưng bạn cũng sẽ ngạc nhiên khi chính người phụ nữ ấy, phút trước còn như ở dưới mười tầng địa ngục, bỗng như đã quên tất cả, đón vào vòng tay mình cái sinh linh bé nhỏ thân thương, và mỉm một nụ cười của hạnh phúc thiên đàng, sẵn sàng cho cuộc sống làm mẹ đầy gian nan nhưng cũng rất ngọt ngào sắp tới.

Có thể bạn đã từng cãi nhau với một đứa bạn thân. Hai phía đều tổn thương ghê gớm. Đã có rất nhiều nước mắt. Đã có vô số hờn giận. Bạn tự nhủ rằng từ nay, coi như đã mất đi đứa bạn mà tưởng như sẽ có trọn đời. Vậy mà, chỉ một tuần sau, bạn bỗng thấy nhớ nụ cười của nó ghê gớm. Và khi nhìn thấy nó đang liếc nhìn mình, e dè dò xét, bạn lấy hết sức bình sinh nở một nụ cười cầu hoà. Và bất ngờ đến sững sờ khi lao tới đón nhận nụ cười của bạn là một nụ cười ngỡ ngàng sung sướng của nó. Và những hờn giận bỗng bốc hơi như sương trong một ngày nắng đẹp, chỉ sau có hai nụ cười.

Có thể bạn chưa biết rằng, trong những ngày tăm tối nhất của chiến tranh, có những người lính đã hạ nòng súng khi thấy người lính đối phương đang trong tầm ngắm của mình bỗng mỉm cười khi đọc lá thư nhà. Nụ cười đã khiến con người gặp con người, đã làm nguôi ngoai đi những điều tưởng chẳng thể nguôi ngoai, làm vơi đi định kiến và thù hận.


Có những ngày của thất bại và buồn nản. Tưởng như xung quanh bạn chẳng còn chút gì hy vọng, tương lai là một khối mù mịt không ánh sáng. Bạn bỗng thấy chú mèo con đang đùa nghịch với bóng nắng, nhẩy cẫng lên với một cái đuôi xù lên như một cây thông Noel! Bạn bỗng thấy mình mỉm cười. Và sau nụ cười đó, mọi thứ như sống lại. Những chuyện khủng khiếp bỗng không còn quá khủng khiếp, bạn cảm thấy mình hoàn toàn có thể tiếp tục sống và bước tới.

Nụ cười có thể làm niềm vui sống thức giấc và vươn vai trong bạn. Như tia nắng đầu tiên sau đợt mưa dài báo hiệu những ngày sáng sủa. Như tiếng gà gáy lúc vẫn còn đêm báo hiệu trời sắp hừng đông. Như cơn mưa đầu tiên báo hiệu đã qua thời hạn hán. Một điềm lành do chính bạn tạo nên trên môi mình. Nói rằng bạn đã bỏ lại quá khứ không thể thay đổi lại phía sau để sẵng sàng sống cho những điều sắp đến. Nụ cười báo hiệu là bạn đã ra khỏi trạng thái tê liệt, thụ động trước số phận, đang quay lại với cuộc sống, chủ động nắm lấy vận mệnh của mình.

Dù biết rằng, cười trong những khoảnh khắc khó khăn là điều không hề dễ. Nhưng hãy biết rằng trong mỗi chúng ta luôn đủ dũng cảm cho một nụ cười, để rồi ngay từ khoảnh khắc ấy quay lại là chính mình, can đảm mà bước tới!

Hải Âu Biển
30-12-10, 14:26
ĐẠI GIA VỀ HẠNH PHÚC

Trước hết, bạn hãy dành chút thời gian ngẫm nghĩ xem:

Tiền có mang lại hạnh phúc hay không? Không tiền có thể hạnh phúc hay không?

Bạn sẽ nhận thấy rằng, tiền chỉ có thể mang lại niềm vui, hoặc có thể dùng tiền để mua vui từ bên ngoài. Không có tiền bạn vẫn có thể hạnh phúc nếu bạn biết khơi được hạnh phúc từ cách nghĩ, cách sống và những cảm nghiệm sâu sắc từ nội tâm.
Lâu nay báo chí viết nhiều về việc các ngôi sao và đại gia không ngớt đổ tiền vào những món đồ vô cùng đắt giá: những chiếc xe hơi hàng chục tỉ đồng, những chiếc túi hiệu hàng chục ngàn đô… Người ta gọi đó là sành điệu và cho rằng, họ làm ra tiền thì họ có quyền hưởng thụ theo cách của họ; nhưng lại có người xem đó là những trò xa xỉ, đốt tiền một cách vô nghĩa. Tuy nhiên, sẽ là thiếu thiện chí khi trách cứ những nhân vật giàu có này, bởi vì bản thân họ cũng hoạt động từ thiện rất mạnh và có không ít những đóng góp khác cho xã hội, cho cuộc sống.
Nhưng buồn cười thay, mỗi khi các “sao” hoặc đại gia mua sắm gì thì lại làm dấy lên một làn sóng hiếu kỳ của số đông và tạo ra nhiều sự quan tâm của công chúng. Chắc chắn không ít người trong số đông này xem đó là thước đo của sành điệu, giàu có và thành đạt.
Theo tôi, mỗi người có quyền đi tìm niềm vui theo cách mình muốn, miễn sao bản thân họ cảm thấy vui thật sự. Nếu bạn vui khi đóng góp vào những việc từ thiện thì bạn cứ làm. Hay bạn thấy thích thú khi khoác lên mình những bộ đồ hiệu đắt tiền thì bạn cứ thoải mái chưng diện. Cả việc bạn tìm thấy sảng khoái khi ăn những của ngon vật lạ thì bạn cứ tha hồ thưởng thức… Nhưng đừng lầm tưởng niềm vui đích thực bên trong và cảm giác vui khi được người ngoài ngưỡng mộ. Cái gì thuộc về bên trong sẽ ở lại với bạn mãi mãi, cái gì thuộc bên ngoài sẽ dễ dàng rời bỏ bạn ra đi.
Nếu bạn kiếm được nhiều tiền một cách chân chính thì bạn có quyền tận hưởng cuộc sống vui tươi theo ý bạn muốn, miễn không làm tổn hại đến ai. Nhưng mong rằng, chúng ta đừng nhầm lẫn những đồng tiền chân chính và những đồng tiền kiếm được quá dễ dàng. Người kiếm tiền càng dễ bao nhiêu, ít tốn sức bao nhiêu thì dễ xài tiền một cách ngông cuồng bấy nhiêu. Người kiếm tiền khó khăn lúc đầu, phải gầy dựng mất nhiều công sức sẽ là những người sử dụng tiền có tính toán, chắt bóp, thậm chí sẽ tạo ra nhiều lợi ích khác cho họ về sau, và cả người xung quanh họ cũng được hưởng lợi.
Cuối cùng, có một loại niềm vui khác dễ đưa bạn đến gần với cảm giác hạnh phúc thật sự mà không phụ thuộc vào việc bạn có nhiều hay ít tiền, đó là khi bạn mang niềm vui đến cho nhiều người không may mắn bằng bạn, hay chưa gặp được thời cơ như bạn. Chúng ta vẫn thường nghe nói “Lộc bất tận hưởng”, vậy khi bạn đi tìm niềm vui cho mình bằng cách mang lại niềm vui cho những người khác thì cuộc sống quanh bạn sẽ tốt đẹp hơn, mắt bạn sẽ được nhìn thấy những cảnh đời hạnh phúc hơn, niềm vui sẽ đến với bạn từ cả bên trong lẫn cuộc sống bên ngoài. Bạn không thể giàu và bạn càng không thể sống một cuộc sống hạnh phúc yên vui khi xung quanh bạn vẫn còn những người nghèo khổ.


Tỉnh ngủ đi

Tiền không mang lại cho bạn niềm vui trực tiếp, tiền chỉ giúp bạn mua được niềm vui từ bên ngoài. Tuy nhiên, đích cuối cùng trong cuộc sống chính là những giây phút bình an, sung sướng và vui vẻ.

live to love.shop
14-01-11, 16:25
Lâu rồi chưa có thời gian tìm 1 câu chuyện hay gửi đến chị em. Hôm nay tìm được 1 câu chuyện hay quá nên gửi chị em nè.


Một người đàn ông, sau khi qua đời, được gặp lại chú chó thân yêu của mình, đã qua đời trước ông rất nhiều năm. Ông thấy mình dẫn theo chú chó đi dọc theo con đường dài. Người đàn ông vừa đi chậm rãi vừa ngắm cảnh, tự hỏi con đường sẽ dẫn họ tới đâu...

Đi một lúc, họ tới một bức tường đá trắng rất cao, ở giữa có cổng vòm. Trông bức tường có vẻ được làm bằng loại đá quý, rất cẩn thận và trau chuốt. Nhìn qua cổng, người đàn ông ngạc nhiên khi thấy con đường dẫn vào bên trong dường như toàn bằng vàng lấp lánh. Ông dẫn chú chó lại gần cánh cổng, và thấy một người ngồi ở chiếc bàn ngay cạnh đó.

Ông tiến đến gần hơn, gọi to:

- Xin cho hỏi, chúng tôi đang ở đâu đây ạ?

- Đây là Thiên Đường, thưa ông - Người ngồi ở bàn đáp.

- Ôi... vậy liệu anh có một ít nước cho chúng tôi không?

- Tất nhiên là có, thưa ông. Mời ông vào, chúng tôi sẽ mang tới một ít nước mát ngay lập tức.

Người ngồi ở bàn đứng lên mở rộng cánh cổng.

- Bạn của tôi cũng có thể vào chứ? - Người đàn ông chỉ vào chú chó của mình.

- Xin lỗi ông, nhưng chúng tôi không nhận động vật.

Người đàn ông suy nghĩ một chút, rồi cảm ơn và dẫn chú chó quay trở ra.

Đi một lúc nữa, trên đỉnh một quả đồi xanh mướt, ông thấy một con đường nhỏ dẫn tới một cánh cổng đơn sơ như của một trang trại. Dường như cánh cổng chẳng bao giờ đóng, và cũng chẳng có hàng rào. Đến gần cánh cổng, ông nhìn thấy một người đang ngồi tựa vào gốc cây và đọc sách.

- Xin lỗi - Ông lại gọi to - Anh có chút nước không?

- Có chứ, có một vòi nước ở đằng kia kìa - Người đang đọc sách chỉ tay về một nơi phía bên trong cánh cổng - Anh cứ vào đây!

- Thế còn người bạn này của tôi thì sao? - Người đàn ông chỉ tay vào chú chó.

- Có một cái gáo ở cạnh vòi nước đấy, anh có thể hứng vào đó cho nó uống.

Người đàn ông dẫn chú chó qua cổng, và nhìn thấy một vòi nước với chiếc gáo bên cạnh. Ông uống nước, rồi đổ đầy nước vào gáo cho chú chó uống.

Xong xuôi, ông dẫn chú chó quay lại chỗ người đang ngồi đọc sách.

- Anh cho tôi biết đây là đâu vậy? - Ông hỏi.

- Đây là Thiên Đường - Người đó trả lời.

- Lạ thật - Người đàn ông băn khoăn - Phía dưới con đường kia cũng có người bảo đó là Thiên Đường.

- A, anh nói đến cái chỗ có cổng vòm và con đường lát vàng phải không? Không đâu, đó là Địa Ngục.

- Vậy chẳng lẽ các anh ở đây không cảm thấy khó chịu vì họ cũng sử dụng tên "Thiên Đường" của các anh sao?

- Không hề - Người đang đọc sách trả lời - Chúng tôi còn mừng là đằng khác, vì chính họ đã lọc giúp chúng tôi những người sẵn sàng bỏ bạn thân của mình trong lúc khó khăn!

Hải Âu Biển
20-01-11, 13:37
NIỀM VUI GIẢN ĐƠN

Mọi ngày tôi đi qua con đường ấy trên xe hơi, tôi thấy mọi con đường đều giống nhau, đông đúc và chật chội đến nghẹt thở.
Ngày tôi đi qua con đường ấy bằng xe máy, tôi thấy con đường như khác đi lắm với nhiều hàng quán bày biện đẹp mắt, nhiều góc phố cây cối rêu xanh, những gánh hàng hoa quả mộc mạc vẫn đâu đó giữa lòng thành thị…
Rồi đến ngày tôi đi bộ trên con đường ấy, tôi lại thấy cuộc sống ở đó như mới lạ hơn với những người tôi đã hàng trăm lần lướt qua nhưng chưa khi nào nhìn rõ mặt, những bức tường cũ kỹ lẫn những hàng rào mới còn thưa thớt dây leo mà tôi chưa bao giờ để ý, cả những nhấp nhô lề đường tôi chưa từng bước qua…
Vậy là tôi vui vì cuộc sống không buồn chán và tẻ nhạt như tôi vẫn nghĩ.
Trước đây tôi mãi bận tâm đích đến mà quên đón nhận từng niềm vui trên những chặng đường đi. Trước đây tôi mãi lo ghi bàn và mong đợi chiến thắng đến nỗi đánh mất niềm vui của việc chơi bóng. Trước đây tôi chỉ nôn nao với kết cục bộ phim mà đánh mất sự thú vị khi xem diễn xuất và cảm nhận cảm xúc của diễn viên hóa thân vào vai diễn. Trước đây tôi chỉ mong câu được cá mà quên mất thú vui và sự thanh thản tâm hồn khi ngồi thả câu ngắm trời xanh và mênh mông sông nước. Trước đây tôi lo ăn vội cho xong bữa mà quên thưởng thức cái đẹp của việc bày trí món ăn, ngửi lấy mùi vị đậm đà kích thích khướu giác dậy lên từ món ăn, và cảm giác biết ơn vì mình còn được no đầy trong cuộc sống…
Cuộc sống không chỉ vui lúc bạn gặt hái kết quả hay đạt được mục tiêu, mà còn vui ở từng khoảnh khắc bạn trải nghiệm trọn vẹn với cuộc sống.


Tỉnh ngủ đi

Khi bạn chỉ mãi lo lao về đích và rượt đuổi theo những đích mới, bạn đánh mất cả cuộc đời!